2009/12/04

Ngụ ngôn nửa vời

Cô nương nọ nuôi một chú linh miêu. Cô ta quý chú mèo hơn mọi thứ vàng bạc châu báu trên đời. Tuy vậy, cô ta ít chăm cho chú mèo ăn, chỉ chăm mặc đẹp, chải lông, sắm sửa những chuồng dát vàng, vòng kiềng đeo cổ...Cô nghĩ linh miêu cao quý của cô không cần ăn, không xem những thứ ăn uống trên đời này cần thiết vì nó là....linh miêu cao quý. Linh miêu của cô chỉ cần đẹp và luôn ở cạnh cô, biết gừ gừ cọ bộ lông ấm áp vào chân cô là đủ.
Cô ta không biết linh miêu nhiều lúc thèm thuồng được gặm nhấm chút đầu cá mà cô chẳng bao giờ động đũa. Nó thèm được rời khỏi cô đôi lúc để sang nhà bên lẻn vào cái bếp lấm lem dầu mỡ mà la liếm cho thỏa thích. Cô chủ của nó lúc nào cũng giữ rịt nó bên mình, tới bữa ăn, cô ta thường nướng một đùi gà béo ngậy, treo lủng lẳng trước mũi nó và bảo với cái giọng duyên dáng nhưng kiêu kỳ của cô rằng " linh miêu ngoan, cưng đừng gặm mà bẩn miệng, hãy hít hà cho no hương thơm thịt nướng và ngoan ngoãn đi ngủ".

....